Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên triều Hồi giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên triều Hồi giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Lộ Trình Của ISIL



Hùng Tâm - Hồ Sơ Người-Việt 150421

Tổ chức khủng bố này có máu lạnh và có chiến lược

* ISIL không là bọn cuồng sát - mà còn ác liệt hơn vậy *















Người ta chưa được rõ về thương tích của lãnh tụ Abu Bakr al-Baghdadi, người tự xưng là Bậc kế thừa (caliph) Ibrahim của Đấng tiên tri Muhammad, và đang lãnh đạo Nhà nước Hồi giáo ISIL, một Đế chế Hồi giáo mới xuất hiện. Theo một số tin chưa được kiểm chứng do nhật báo Guardian của Anh vừa tiết lộ hôm 21, nhân vật này đã bị trọng thương sau một vụ không tập của liên quân quốc tế vào ngày 18 Tháng Ba tại một khu vực gần biên giới miền Tây của Iraq. Trong khi chờ đợi thêm chi tiết, chúng ta có thể tìm hiểu thêm về tổ chức này từ những phát giác của tờ Der Spiegel xuất bản tại Đức.

Người ta ưa có ấn tượng sai, rằng một tổ chức khủng bố thường có hành động tàn sát của kẻ cuồng tín đến độ điên dại. Sự thật thì khủng bố chỉ là một phương pháp cho những mục tiêu sâu xa hơn. Với trường hợp của ISIL, mục tiêu ấy có nội dung chính trị là thành lập một đế chế lãnh đạo cả khối Hồi giáo trên cơ sở của Giáo luật Sharia, và để đi tới đó, họ có một lộ trình rõ rệt dựa trên địa dư và lịch sử. Chiến lược gia đã vẽ ra lộ trình ấy là một Đại tá Quân báo trong hệ thống Phòng không của chế độ Saddam Hussein. Nghĩa là một sĩ quan.

Hồ Sơ Người-Việt sẽ tìm hiểu về nhân vật này, và trình bày rõ hơn về công trình xây dựng cơ cấu quyền lực của ISIL.


Samir Abd Muhammad al-Khlifawi


Sau một cuộc đụng độ ngắn vào một buổi sáng từ đầu năm 2014 tại thị trấn Tell Rifaat ở miền Bắc Syria, các nhóm phiến quân chống chế độ Bashar al-Assad đã bất ngờ giết được một người mà sau này mới biết là chiến lược gia đã trù hoạch việc tổ chức và bành trướng lực lượng ISIL. Tên ông ta là Samir Abd Muhammad al-Khlifawi, một người Iraq khoảng ngũ tuần và có đấu tranh hiệu ít ai biết là Haji Bakr.

Một số cán bộ ly khai hay đào thoát từ tổ chức ISIL có đôi ba lần nghe đến tên Haji Bakr mà cũng chẳng rõ ông ta là ai, giữ nhiệm vụ gì. Vài ba người khác thì cho biết đấy là một sĩ quan của chế độ Saddam Hussein tại Baghdad, nhưng cũng chẳng biết gì hơn.

Người ta chỉ ngạc nhiên về sự bành trướng rất mạnh của tổ chức này từ Syria qua Iraq.

Sau khi Haj Bakr qua đời, và khai thác rồi đối chiếu các dữ kiện thu thập được, giới hữu trách mới biết rõ hơn về từng bước phát triển của tổ chức đã được Haj Bakr trù hoạch từ lâu, với sự tham gia của nhiều sĩ quan trong quân đội của Saddam Hussein.

Tờ Der Spiegel đã mở cuộc điều tra tại Syria và thu thập thêm nhiều dữ kiện tản mác để nhìn ra cả kế hoạch của Haji Bakr, sau này được các thuộc cấp thực hiện rất chi ly với kết quả làm thế giới chấn động. Vì lý do an ninh cho các cán bộ đào thoát của ISIL, tờ báo không nêu danh tánh của họ trong nỗ lực tìm hiểu đã khởi sự từ Tháng Tư 2014, khi họ lấy được một trang có thủ bút của Haj Bakr trong một hồ sơ về sau mới biết là có 31 trang đầy chi tiết.

Hóa ra, sau khi chế độ Saddam Hussein bị lật đổ tại Iraq, Đại tá Samir Abd Muhammad al-Khlifawi đã cùng một đám tàn quân chạy qua Syria vào cuối năm 2012 với một kế hoạch khi ấy có vẻ như phi lý: giúp tổ chức ISIL, một lực lượng thoát thai từ Al-Qaeda tại Iraq (AQI), chiếm được một vùng lãnh thổ của Syria, càng nhiều càng hay, để sau đó sẽ tràn vào Iraq.

Nghĩa là từ Iraq chạy qua Syria xây dựng cơ sở để sẽ tấn công Iraq.

Nơi Samir Abd Muhammad al-Khlifawi lập căn cứ đầu tiên là thị trấn Tell Rifaat, ở phía Bắc khu vực Aleppo của Syria. Từ những năm 1980, đấy là tụ điểm của các thành phần đi lao động tại các nước trong Vùng Vịnh, nhất là từ Saudi Arabia, và trở về với những tư tưởng cực đoan quá khích. Nhờ cách tổ chức và kết nạp của Haji Bakr – tên mới của viên Đại tá lưu vong – Tell Rifaat trở thành một căn cứ địa của ISIL tại tỉnh Aleppo, với mấy trăm tay súng.


Xâm Nhập và Kiểm Soát


Khi tìm hiểu kỹ “cẩm nang” do Haj Bakr để lại, người ta mới hiểu từng chi tiết tỉ mỉ mà nhân vật này đã viết ra và sau này ISIL đã chu đáo thực hiện.

Thí dụ đầu tiên là việc điều nghiên và kết nạp cảm tình viên, chuyện sơ khởi mà quan trọng để xây dựng hạt nhân. Haj Bakr đề ra sáu bước sau đây: 1) lập danh sách các gia đình có ảnh hưởng trong vùng; 2) liệt kê tên tuổi của những người có quyền lực trong các gia đình ấy; 3) tìm xem nguồn lợi tức của những người này là gì; 4) lập danh sách và cấp số của các nhóm nổi dậy trong làng; 5) tìm tên tuổi và khuynh hướng chính trị của người cầm đầu; 6) xem họ có hành động gì vi phạm giáo luật Sharia để sau này ta sẽ bắt bí!

Chuyện vi phạm giáo luật mà Haji Bakr đề ra có thể là tội hình sự, tật đồng tính hay ngoại tình!

Với các chi tiết ấy trong hồ sơ, cán bộ của ISIL sẽ tìm cách khai thác. Những kẻ mẫn cán nhất trong số cán bộ tình báo sơ khởi này sẽ được lên chức... quản giáo. Sharia sheiks, người bảo vệ Giáo luật! Kẻ xuất sắc nhất ở từng nơi sẽ được dàn xếp để lấy con gái của các gia đình thế giá, hầu “xâm nhập mà gia đình ấy không biết”.

Ngay cả các giáo sĩ của đạo Hồi cũng được Haji Bakr ra chỉ thị theo dõi, xem là trong các bài giảng, người giáo sĩ imam này nói gì, theo hệ phái Hồi giáo nào, chống hay thuận với chế độ al-Assad, nghĩ sao về phong trào Thánh Chiến Jihad, và có được ai trả tiền hay không?

Và sau cùng, trong ngôi làng hay vùng đất ấy, có bao nhiêu người cổ võ chế độ dân chủ?

Đám cán bộ cơ sở này thi hành chức năng của kỹ sư địa chất, thực chất là “dò mìn”. Họ bò sát mặt đất để bắt được các tín hiệu hay những kẽ hở trong xã hội, những chi tiết giúp cho cấp trên có thể khai thác để gây phân hóa và khuynh đảo dân cư trong vùng. Các cán bộ được trao nhiệm vụ đánh hơi này có thể là điệp viên cũ của chế độ al-Assad ở Damascus hay những kẻ chống đối các nhóm phiến quân chống chế độ. Nhiều người thì chỉ là thanh niên thiếu tiền và thích mạo hiểm.

Trong số cán bộ cơ sở của Haj Bakr, có nhiều người thuộc tuổi đôi mươi, hoặc còn trẻ hơn vậy.

Kế hoạch tinh vi của Haji Bakr còn bao trùm lên một số lãnh vực như kinh tài, học đường, dưỡng trẻ, truyền thông và vận tải. Nhưng, tiêu chuẩn đào tạo chính vẫn là phải có tinh thần trách nhiệm và đảm lược trong các hoạt động quan sát, tình báo, giết người và bắt cóc!

Trong các tổ công tác của từng tỉnh, Haj Bakr trù tính chỉ định một “emir” làm thủ lãnh, phụ trách những việc như giết người, bắt cóc, bắn sẻ, liên lạc và giải mật mã, nhưng cũng có một “emir”, như một “chính ủy”  để kiểm soát các emirs kia về mặt tác phong và tư tưởng. Mục đích chỉnh của cả tổ công tác là gieo rắc sự sợ hãi – định nghĩa sơ khởi của “khủng bố”.

Song hành với cơ cấu ấy là một bộ máy an ninh tình báo. Trong mỗi vùng bao trùm lên làng xã quận huyện do các tổ công tác phụ trách, Haj Bakr còn lập ra cơ chế an ninh, phụ trách việc theo dõi và kiểm soát các emir thủ lãnh và các chính ủy về tâm linh. Đấy là một tổ chức rất chặt chẽ để mọi người kiểm soát mọi người, và đều biết rằng mình bị thường xuyên theo dõi.

Tinh thần khủng bố khởi đầu từ bên trong ra tới bên ngoài, và ai ai cũng sợ. Haj Bakr học được điều này từ bộ máy kiểm soát của Saddam Hussein nhưng du nhập thêm lợi thế của đạo Hồi với những kẻ cuồng tín và sẵn sàng giết người vì đạo pháp.

Việc mở ra các trung tâm hoằng giáo “Dawah” nằm trong chiều hướng ấy. Đấy là các trung tâm tuyển mộ.


Thực Kiện Kế Hoạch


Mùa Xuân năm 2013, những người dại khờ còn luyến tiếc “Mùa Xuân Á Rập” hay "Cách Mạng Hoa Nhài” mà không để ý đến sự xuất hiện của các trung tâm tôn giáo Dawah tại Aleppo của Syria, như ở Raqqa, Manij, al-Bab, Atarib hay Azaz, rồi tại các thị trấn Sermada, Atmeh, Kafr Takharim, al-Dana nay Salqin trong tỉnh Idlib lân cận. Người ta thấy rằng đấy cũng chỉ là các cơ sở truyền giáo vô hại trước nay đã từng có.

Ít ai ngờ đến mặt thật của ISIL, vì chẳng thấy ai nói đến chữ “Da’ish”, gọi tắt “Nhà nước Hồi giáo” bằng tiếng Á Rập. Các trung tâm Dawah ấy tuyển mộ cán bộ làm công tác tình báo, xâm nhập và kiểm soát. Chỉ sau khi bạo lực bùng nổ thì thiên hạ mới giật mình với các nhóm “dân quân” cờ đen, che mặt nạ và giết người vô tội vạ! Lá cờ của ISIL.

Ngay từ đầu, Haji Bakr còn cẩn thận đến mức không đem theo các tay súng từ Iraq – là chuyện có vẻ hợp lý – mà cũng chẳng tuyển mộ đặc công tại Syria. Rất dễ bị lộ.

Đối tượng được ISIL kết nạp ban đầu là những kẻ cuồng tín mà tứ cố vô thân từ các nước khác trôi dạt về đấy từ mùa Hè năm 2012. Đám trẻ này chỉ có một nơi nương tựa, được ISIL nuôi ăn, huấn luyện và trang bị. Nhờ vậy mà những kẻ lý tưởng ngây thơ của Saudi Arabia, Âu Châu hay còn xa hơn nữa, vốn chẳng biết gì về quân sự lại được đoàn ngũ hóa và nằm dưới sự kiểm soát của các đặc công có kinh nghiệm chiến đấu tại Chechnya hay Uzbekistan.

Trên cùng là các lãnh tụ Iraq sống tại Syria, bộ phận cốt lõi của ISIL. Trong có hai năm, từ 2013 đến 2014, họ làm được những chuyện động trời, rồi mới bành trướng qua Iraq, như kẻ hồi hương!

Cho tới 2014 thì mọi việc diễn tiến y như Haji Bakr đã trù hoạch. ISIL lan như vết dầu loang.

Nhưng khi các đặc công khủng bố của ISIL bắt giữ và tra tấn các lãnh tụ phiến quân chống al-Assad và cả cán bộ của al-Qaeda thì họ gặp phản ứng dội ngược, bị tấn công ở nhiều nơi một lúc. Tình hình suy đồi đến độ “thủ đô” của ISIL là thị trấn Raqqa bị rung chuyển. Khi ấy, các đặc công áo đen của ISIL được lệnh cởi bỏ đồng phục để giả dạng làm dân quân nổi dậy.

Trong những đợt giao tranh đầy hỗn loạn ấy tại Tell Rifaat vào cuối Tháng Giêng năm 2014, Haj Bakr đã bị hạ sát, mà chẳng ai biết đấy là một công trình sư của ISIL đã qua đời.

Nhưng cẩm nang của nhân vật này có thể vẫn được truyền bá khi ta nhìn ra chiến sự tại Syria, Iraq, Yemen... với các con thiêu thân đến từ Âu Châu và cả Hoa Kỳ

----------

Kết luận ở đây là gì?

Người ta thường đánh giá sai các tổ chức của tội ác. Đây không phải là những tay mơ như Tổng thống Barack Obama đã lầm tưởng.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Từ Khủng Bố Đến Nổi Dậy Và Độc Lập



Hùng Tâm - Hồ Sơ Người-Việt Ngày 140702

Nhìn lại Trung Đông với sự ra đời của "Caliphate"....


 * Đạo quân của Caliphate, hết là đặc công khủng bố mà thành lính chính quy *



Chủ Nhật 29 Tháng Sáu, tổ chức võ trang xưng danh "Quốc gia Hồi giáo tại Iraq và đất Levant", (Islamic State in Iraq and the Levant, viết tắt là ISIL, hay ISIS nếu dịch là Islamic State of Iraq and Syria) thông báo bốn chuyện lồng làm một.

Thứ nhất là sự ra đời của "Quốc gia Hồi giáo" Islamic State; thứ hai là sự mặc nhiên kết thúc hay cải danh của "Quốc gia Hồi giáo tại Iraq và Syria" (ISIS hay ISIL); thứ ba là sự xuất hiện của một "Caliph" sẽ lãnh đạo "Quốc gia Hồi giáo" mới, là lãnh tụ Abu Bakr al-Baghdadi của lực lượng ISIL; và thứ tư, bất cứ ai theo đạo Hồi đều phải tôn trọng vị Caliph này như người nối dõi đấng Tiên tri Mohammed của Hồi giáo.

Qua truyền thông quốc tế, ta biết về sự ra đời của một "Caliphate", một quốc gia hay đế quốc Hồi giáo, dưới sự lãnh đạo của bậc siêu phàm tự xưng là kế thừa sự nghiệp của Mahommed để lãnh đạo thế giới Hồi giáo. Hồ Sơ Người-Việt xin đi sâu hơn vào chi tiết để chúng ta cùng hiểu ra ý nghĩa hay tầm quan trọng của sự kiện - và suy ngẫm về sự biến thái của khủng bố....


Hậu Duệ của Mohammed: Caliphate, Sunni và Shia


Hãy tìm về nguyên thủy, về đấng Tiên tri Mohammed.

Sinh khoảng 570, Abū al-Qāsim Muḥammad ibn 'Abd Allāh ibn 'Abd al-Muṭṭalib ibn Hāshim là nhân vật có thật trong lịch sử. Vẫn được gọi là Mohammed hay Muhammad, ông là người thống nhất các thị tộc sinh sống trong khu vực địa dư gọi là Arabia hay Bán đảo Á Rập thành một cộng đồng chính trị dưới sự cai trị của Hồi giáo, và được người theo đạo Hồi tôn là Thiên sứ (sứ giả thiêng liêng) hay đấng Tiên tri của Thượng đế Allah trong đạo Hồi.

Khi ông từ trần, vào khoảng 632, Mohammed không chỉ định ai sẽ kế tục sự nghiệp lãnh đạo. Việc đó là do cộng đồng đề cử. Cũng vì vậy mà sau Mohammed là tranh luận sớm bùng nổ về việc kế thừa. Từ đó thế giới Hồi giáo có hai phe còn tồn tại đến ngày nay.

Một phe thì thiên về nhân vật thân tín nhất của Mohammed là Abdullah ibn Abi Quhafa, vẫn được gọi là Abu Bakr – ta nên chú ý đến tên của lãnh tụ lực lượng võ trang ISIL thời nay là Abu Bakr al-Baghdadi. Phe kia thì ủng hộ Ali ibn Abi Talibi, em họ và là con rể của Mohammed. Cả hai phe đều nêu lý do chính đáng về sự tin cậy của Mohammed dành cho lãnh tụ của mình. Về sau, phe hậu thuẫn Abu Bakr được gọi là Sunni, phe kia được gọi là Shia (tính từ thì gọi là Sunnite hay Shiite), nhưng thời ấy, cả hai phe đều chưa rõ là nên cai trị vương quốc Hồi giáo ra sao.

Sau nhiều thế kỷ thì hệ phái Sunni có lập ra vương quốc Hồi giáo gọi là Caliphate nhưng qua vài nguyên tắc đại lược về chính sách cai trị rồi tùy tình hình mà cải tiến. Còn hệ phái Shia phát triển ra lý luận về quyền lãnh đạo của cộng đồng Hồi giáo, mà thiên về tín ngưỡng hơn chính trị: lãnh tụ được phong nhậm theo nghi thức tôn giáo trong ý nghĩa là được sự đồng ý và độ trì của đấng thiêng liêng.

Năm 644 (theo Tây lịch) Abu Bakr lập ra Caliphate đầu tiên nhưng từ trần sau có hai năm trị vì và người lên thay là nhân vật cũng thuộc hàng thân tín của Mohammed là Omar. Một chục năm sau, Omar bị ám sát nhưng trước đó đã lập ra một hội đồng sáu người để chỉ định người kế nhiệm. Hội đồng này chọn nhân vật tên là Uthman, là người chứng kiến những phân hóa chính trị dẫn tới việc chính Uthman cũng bị ám sát sau này. Ali ibn Abi Talibi lên thay Uthman nhưng mâu thuẫn quá lớn trong nội tình Caliphate đầu tiên dẫn tới ba cuộc nội chiến. Rồi sau cùng, Ali cũng bị ám sát....

Khi nhớ lại thì giấc mơ xây dựng định chế chính trị và tôn giáo như một Caliphate thường bị gián đoạn và có khi là ác mộng.

Caliphate lâu đời nhất được gọi là Abbasid Caliphate (do Abbas ibn Abn al-Muttalib thành lập tại Baghdad từ năm 750) tồn tại được năm thế kỷ cho đến 1258 nên được coi là thời vàng son. Thật ra, ngay trong giai đoạn này vẫn còn nhiều quốc vương hay tiểu vương giữ thế tự trị hoặc độc lập với chính quyền trung ương tại Baghdad.

Ngoài ra, cũng còn nhiều Caliphate khác, như tại Ai Cập, tại bán đảo Iberia (đất Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha hiện nay) và có khi các Caliphate này xung đột với nhau. Đế quốc Hồi giáo Ottoman cũng có lúc lập ra Caliphate, mà chỉ tồn tại được trăm năm, từ 1876 đến 1924 là tiêu vong, cách nay 90 năm.

Kết luận ở đây là khái niệm Caliphate chỉ có giá trị tương đối. Và việc thống nhất cộng đồng Hồi giáo vào một quốc gia được cai trị bằng thần quyền, quyền lực của tôn giáo, vẫn chỉ là giấc mơ có nhiều sắt máu....

"Hồ Sơ Người-Việt" trở lại chuyện ngày nay là sắt máu của khủng bố, nổi dậy và giết chóc.


Khủng Bố của Al-Qaeda và Khủng Bố của ISIL


Một ngày trước khi lực lượng võ trang ISIL tuyên bố thành lập Caliphate thì họ đóng đinh tám người vì tội tà đạo. Đây là hành vi khủng bố (giết người để gây sợ hãi làm người khác thay đổi lập trường) khá tiêu biểu và phù hợp với cách gọi thông thường của báo chí quốc tế. Rằng ISIL là lực lượng khủng bố, tương tự như lực lượng al-Qaeda, tác giả của nhiều đòn khủng bố khác, mà nổi bật nhất là vụ 9-11 tại Hoa Kỳ, ngày 11 Tháng Chín năm 2001.

Thật ra, chúng ta nên có một cái nhìn toàn cảnh thì mới thấy hết vấn đề. Và một cách dễ hiểu vì gần gũi thì hãy nhớ tới trường hợp Việt Nam.

Lực lượng Cộng sản từng có hoạt động khủng bố tại miền Nam, như đặt bom hay pháo kích vào khu đông dân và giết hại thường dân vô tội, như ở tại Huế trong vụ Mậu Thân 1968. Nhưng, cùng hành vi khủng bố, họ cũng tiến hành chiến tranh du kích và phá hoại nhắm vào mục tiêu nổi dậy hay tổng nổi dậy để cướp chính quyền. Những việc ấy đều không thành, kể cả trong các đợt tổng công kích năm 1968, vì người dân trong Nam không tổng nổi dậy để lật đổ chính quyền như lãnh đạo Hà Nội đã mơ tưởng. Sau cùng, họ dùng tới hình thái trận địa chiến với các đơn vị chính quy ào ạt xâm nhập từ miền Bắc để chiến thắng bằng chiến tranh quy ước sau khi Hoa Kỳ đã triệt thoái từ năm 1973.

Trong chuỗi thời gian hai chục năm từ 1954 đến 1975, ta chứng kiến nhiều hình thái chiến tranh tại miền Nam, từ khủng bố tới du kích, phá hoại, tuyên truyền, nổi dậy rồi trận địa chiến giữa quân đội của hai nước ở hai miền. Ngày nay, ai cũng nói đến chiến thắng của miền Bắc mà ít ai nhớ tới hoạt động khủng bố của cộng sản ở trong Nam. Và nói đến "khủng bố cộng sản" thì nhiều thế hệ trẻ cũng chẳng hề biết. Dĩ nhiên là chế độ cộng sản không cho ai nhắc tới những việc hắc ám đó!

Nhìn ra khỏi Việt Nam, thế giới có biết tới hình thái đấu tranh đa diện khởi đi từ khủng bố của các tổ chức cộng sản, Mác-xít và Mao-ít (Maoist), tại nhiều địa phương khác nhau. Thường thì họ không thành công, như tại Đông Nam Á, Trung Nam Mỹ và thậm chí cả Phi Châu. Ngoại lệ là Việt Nam, vì những lý do đặc thù khác.

Trở lại chuyện Hồi giáo, khi một lực lượng cực đoan quá khích muốn cướp chính quyền để xây dựng một quốc gia Hồi giáo được cai trị bằng Giáo luật hà khắc thì họ cũng khởi đầu bằng khủng bố vì còn quá yếu trong tương quan lực lượng.

Tổ chức Taliban là một lực lượng khủng bố trước khi cướp được chính quyền tại Kabul và thiết lập chế độ Hồi giáo quá khích tại Afghanistan. Mục tiêu của Taliban thu gọn vào Afghanistan. Còn lực lượng al-Qaeda do Osama bin Laden (người Saudi) lập ra cùng Ayman al-Zawahiri (người Ai Cập) cũng là tổ chức khủng bố, nhưng với mục tiêu lâu dài và sâu xa là lập ra một Caliphate. Khi còn non yếu, họ áp dụng phương pháp khủng bố, nhưng chỉ là phương tiện giai đoạn để tiến tới hình thái đấu tranh quy mô và đa diện hơn.

Thật ra việc al-Qaeda tấn công Hoa Kỳ không đơn giản là vì sự thù ghét người Mỹ, hay dân Do Thái tại Hoa Kỳ, mà chỉ để Mỹ e ngại và hết yểm trợ các chế độ Hồi giáo khác. Khi ấy, họ sẽ tấn công để lật đổ các chính quyền Hồi giáo này bằng du kích, nổi dậy, bằng chiến tranh phá hoại, v.v....

Hoa Kỳ lại không e ngại mà tung quân vào lật đổ chế độ Taliban tại Kabul và đánh tan đầu não của al-Qaeda tại Afghanistan. Vì mối lo là các chế độ Hồi giáo khác sẽ bị khủng bố làm suy yếu và lật đổ sau vụ 9-11, Hoa Kỳ còn ra quân đánh phủ đầu chế độ hung hãn nhất tại Iraq. Lý do là vì sợ 1) Saddam Hussein có võ khí tàn sát và 2) kết hợp với khủng bố al-Qaeda.

Về lý do thứ nhất, tình báo Hoa Kỳ và nhiều xứ khác đã lầm, kể cả cựu Tổng thống Bill Clinton, khi ông ta úy lạo binh lính trước giờ xuất quân, rằng nên coi chừng võ khí hóa học của Saddam. Người ta lầm vì Saddam đã tiêu hủy loại võ khí từng được dùng để tàn sát người Kurd và dân Iraq theo hệ phái Shia.

Về lý do thứ hai thì người ta không lầm. Abu Musab al-Zarqawi (người Jordan) đã sáng lập ra tổ chức Thánh Chiến từ cả chục năm trước, là Jama'at al-Tawhid wal-Jihad, lại được al-Qaeda huấn luyện tại Afghanistan. Năm 2004, al-Zarqawi xâm nhập vào Iraq, lập ra lực lượng xưng danh "Al-Qaeda tại Iraq" (AQI) và nhắm vào việc tiêu diệt người Iraq theo hệ phái Shia và tấn công Hoa Kỳ tại Iraq và nổi tiếng với phương pháp khủng bố tự sát và bắt con tin. Rồi cải danh lực lượng AQI thành ISI, Islamic State in Iraq....

Như vậy, các tổ chức Jama'at al-Tawhid wal-Jihad, AQI hay ISI chính là tiền thân của lực lượng mệnh danh ISIL ngày nay. Y như bin Laden, al-Zarqawi mơ xây dựng một quốc gia Hồi giáo. Al-Zarqawi bị Hoa Kỳ hạ sát năm 2006 nhưng giấc mơ vẫn được nhiều người khác tiếp tục.

Những người này tiếp tục bằng phương pháp khủng bố và bắt cóc để lấy tiền mua võ khí. Khi Mỹ rút hết quân khỏi Iraq vào năm 2010, rồi nội chiến bùng nổ tại Syria từ năm 2011, họ có thêm cơ hội mới, từ khủng bố tiến tới chiến tranh nổi dậy và kết nạp thêm lính để tấn công theo hình thái chiến tranh quy ước nhằm mở rộng địa bàn hoạt động. Tức là mở mang lãnh thổ của một Caliphate Hồi giáo mới, lần đầu tiên có hy vọng thành hình kể từ năm 1924....

Khi gọi các tổ chức hay lực lượng này là khủng bố, ta mới chỉ nhìn thấy phương tiện hay phương pháp đấu tranh cho một mục tiêu sâu xa lâu dài mà nhiều người cho là không tưởng.

Chi tiết khác nên nhớ là dù thoát thai từ al-Qaeda và theo hệ phái Sunni, lực lượng võ trang ISIL lại tàn sát nhiều người Sunni tại Iraq vì tội đã từng hợp tác với Mỹ sau khi Tổng thống George W. dồn quân đánh tới vào năm 2007. Cũng chính là sự hiếu sát của lực lượng ISIL khiến lãnh tụ còn lại của al-Qaeda là al-Zawahiri đả kích. ISIL trở thành tổ chức còn cực đoan hơn al-Qaeda....

_____________________________

Kết luận ở đây là gì?


Giới chức hữu trách của Hoa Kỳ hiển nhiên là phải biết về sự hiện hữu của một phong trào và nhiều lực lượng áp dụng kỹ thuật khủng bố để nhắm vào mục tiêu lâu dài là tái thống nhất thế giới Hồi giáo thành một cộng đồng chính trị được lãnh đạo bởi tôn giáo. Cách ứng phó của Mỹ có phần thành công, mà cũng có thất bại.

Chỉ có công chúng Mỹ thì mới ngạc nhiên chứ lãnh đạo của Hoa Kỳ không thể ngạc nhiên về những gì xảy ra tại Iraq. Họ có góp phần gây ra sự rối loạn này. Nhưng rối loạn lớn nhất lại xuất hiện từ khi chưa có nước Mỹ, xuất hiện ngay trong thế giới Hồi giáo, do tham vọng thống nhất mọi sắc tộc và hệ phái làm một.

Dự án Caliphate lần này sẽ có trở ngại từ người Hồi giáo tại Syria, tại Lebanon, Jordan, Iran, Turkey, từ đối sách của Hoa Kỳ và Liên bang Nga. Phương pháp khủng bố sẽ không khắc phục nổi những trở ngại đó. Còn lại là phương pháp nổi dậy và chiến tranh quy ước....